Bài quan tâm
| Tôi mơ màng thấy những ốc đảo xanh rờn giữa sa mạc , mênh mông một màu cát vàng rừng rực , có mấy người lái buôn ngồi bên những con lạc đà , mệt mỏi nhìn bóng Kim Tự Tháp nhô vút lên ở chân trời... , những hải cảng tấp nập hành khách với đủ các kiểu y phục và màu da khác nhau , từ trên những con tàu khổng lồ xuyên đại dương chen chúc nhau theo bậc cầu thang xách va li xuống bến... Những biển băng lạnh cóng trắng xóa một màu tuyết , không còn phân biệt đâu là mặt đất đâu là chân trời , có những người Et xki mô mặc áo lông gấu sù sụ ngồi trên xe trượt tuyết do hươu kéo chạy như bay... Phải rồi , tất cả những quang cảnh chói lòa màu sắc rực rỡ in trong xấp bưu ảnh của anh Ba thủy thủ đã cho tôi ngày trước đó , đều đẹp và có một sức hấp dẫn , khiến cho mình càng muốn đi tới. |
| Lát sau tên đó đã chạy như bay ra , chắp tay cung kính : Quan tổng trấn rước cụ lớn vào. |
| Tôi sực nhớ đến cụ Chùa , tôi chạy như bay đến. |
| Cô nhìn Gôrigôri cưỡi ngựa và cặp mắt của họ nói hết với nhau những điều thật là khó nói... Gorigôri chạy như bay xuống bờ sông , trong gió thoảng tiếng cô gái xinh đẹp cuống quít Anh Gơrigôri , em đi được mà , em đi được mà... Còn ở đây , lính bảo chẳng hề được gặp cô gái nào giữa những người lính đi chiến trường Toàn lính đực ! Biết làm thế nào cơ chứ ! Các cô gái làm sao mà chịu đựng nổi cảnh này. |
| Trong khi khán giả vỗ tay như sấm , tưởng những tiếng reo bất thần kia là sáng tạo độc đáo của đôi song ca thì Răng Chuột và Cọng Rơm chạy như bay lại chỗ tụi bạn đang đứng. |