Bài quan tâm
| Chàng đi đâu để nhện buông mùng Đêm năm canh thiếp chịu lạnh lùng cả năm Đêm nay bỏ thoải tay ra Giường không chiếu vắng , xót xa trong lòng Nửa đêm súc miệng ấm đồng Lạnh lùng đã thấu đến lòng chàng chưa ? Đêm qua tắt gió , liền mưa Chàng cầm cành bạc , thiếp đưa lá vàng Một ngày năm bảy tin sang Thiếp những mong chàng , chàng những mong ai Má hồng còn có khi phai Răng đen khi nhạt , tóc dài khi thưa Trông ra phố trách ông Trời Chỗ ăn thì có , chỗ ngồi thì không ! chém cha cái số long đong Càng vương với chữ tình chung càng rầy. |
| Cuối cùng là một câu hỏi đầy giọng tức tối : Thằng Biện tư đấy chứ? Cha đẻ mẹ mày ! chém cha con đẻ mẹ mày ! Mày giắt con nào vào đây vừa rồi ! Nói ngay ! Nói... ngay ! Không thì bà xé xác mày bây giờ ! Cách quãng giây lát để nhường chỗ cho những tiếng lẩm bẩm và tiếng đánh song đen đét , rồi cái giọng giận dữ lại tiếp tục : Không à ! Cha đẻ mẹ mày ! Chém cha con đẻ mẹ mày ! Không à ! Bà xuống trại lệ bây giờ thì mày phải chết với bà. |
| Nó ăn rở của chua nên mới thế , chứ có phải đâu con bé vốn hư thân đốn đời ! Chẹp ! Chẹp ! ! !... Rõ chém cha cái đời ! Cho thế mới mát ruột con mẹ đồ Uẩn. |
| chém cha cái kiếp lấy chồng chung Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng (*) Giờ đây , chồng nàng , nàng đâu còn phải đau đớn chia sớt cho ai. |