| chen |
Len, lẫn vào giữa: Chen chân, chen va; tiếng đàn chen tiếng phách. Văn-liệu: Chen chân không lọt. Chen vai thích cánh. Thân chị như cánh hoa sen, Chúng em bèo bọt chẳng chen được nào. Em tham cây cả bóng cao, Em quyết chen vào đỡ gió che mưa. Có cây chen đá lá chen hoa (thơ cổ). Còn chen vào chốn bụi hồng làm chi (K). Hoa soi ngọn đuốc, hồng chen bức là (K). Một cây cù-mộc biết chen cành nào (C-o). Nghe ra tiếng sắt tiếng vàng chen nhau (K). Chen vòng hắc vận trao tơ xích-thằng (Nh-đ-m). Tiếng chen xe ngựa, vẻ lồng cân-đai (Nh-đ-m). Tàu chen mũi đỗ, thuyền dương buồm về (Nh-đ-m). Gấm chen vẻ quí, rượu ngon giọng tình (Nh-đ-m). Dễ trong một bếp mà chen mấy lò (L-V-T). Biết đâu hoạ-phúc mà chen mà lùi (H-Chừ). Tiếng nhạc ngựa lần chen tiếng trống (Chinh-phụ). Cho haytiên lại tìm tiên, Phượng-hoàng chẳng chịu đứng chen đàn gà. |