Bài quan tâm
| Viết ký lầu trời , Trương Cát trạc chừng hai mươi bảy (4) , trượng phu sinh ở đời , không làm nên được lưng đeo vàng , chân bước ngọc , thì cũng phải sao cho lưu danh muôn thuở , tội gì cứ cúi đầu ở trong cõi đời vẩn đục , so kè cái tuổi sống lâu với chết non làm gì ! Bèn trang xếp việc nhà rồi chết. |
| Nghị Hách cứ thỉnh thoảng lại giậm chân , kêu lên một cách hèn hạ lạ lùng : Giời ơi ! Giời ơi là giời ơi... Ông bạn già : Đặt sinh phần ngay chỗ này thì ra vượng tay long , mà lại mất tay hổ , con giai thì ăn thua mà con gái thì truỵ lạc , hoặc chết non . |