| có |
Nói về cái gì đã hiển-hiện ra hay là thuộc về của ai, trái với không: Nhà có nóc; người có lòng tốt. Nghĩa rộng là tiền của dư-dụ: Nhà ấy có. Văn-liệu: Có cá vạ cơm. Có mới nới cũ. Có tật giật mình. Có thịt đòi xôi. Có thuỷ có chung. Có phúc có phận. Ăn không nói có. Có đẻ mới có thương. Có cứt thì có chó. Có vốn mới có lãi. Có ít xít ra nhiều. Có cà thì tha gắp mắm. Có bột mới gột nên hồ. Có của thì rửa trăm dơ. Có cũng nên, không cũng chớ. Có của làm chẳng nên ăn. Có đức mặc sức mà ăn. Có đứt tay mới hay thuốc. Có đồng nào xào đồng ấy. Có thóc mới bóc ra gạo. Có thực mới vực được đạo. Có lính mà chẳng có tướng. Có thóc mới cho vay gạo. Có lớn mà chẳng có khôn. Có ngon chẳng còn đến giờ. Có tiếng mà chẳng có miếng. Có khó mới có mà ăn. Có tiền mua tiên cũng được. Có sừng thì đừng có nanh. Có bụng ăn, thì có bụng lo. Có cứng mới đứng được đầu gió. Có ơn phải sợ, có nợ phải trả. Có con tội sống, không con tội chết. Có đi có lại mới toại lòng nhau. Có ăn có chọi mới gọi là trâu. Có công mài sắt, có ngày nên kim. Có cúng có thiêng, có kiêng có lành (T-ng). Có gan ăn cướp, có gan chịu đòn (T-ng). Có học mới biết, có đi mới đến (T-ng). Có hoa mừng hoa, có nụ mừng nụ (T-ng). Có cấy có trông, có trồng có ăn (T-ng). Có mặt thì thừa, vắng mặt thì thiếu (T-ng). Có mười thì tốt, có một thì xấu (T-ng). Có mặt ông sứ, vắng mặt thằng Ngô (T-ng). Có mồm thì cắp, có nắp thì đậy (T-ng). Có nếp mừng nếp, có tẻ mừng tẻ (T-ng). Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ (T-ng). Có nhân, nhân mọc, vô nhân, nhân trẩm (T-ng). Có của thèm vào, chẳng có của bào ra (T-ng). Có chí làm nên quan, có gan làm nên giàu (T-ng). Có tình rình trong búi, vô tình lúi-cúi mà đi (T-ng). Có phúc đẻ con hay lội, có tội đẻ con hay trèo (T-ng). Có sự thì vái tứ-phương, vô sự đồng hương không mất (T-ng). Có của thì lấy của che thân, không có của thì lấy thân che của (T-ng). Có bát sứ tình-phụ bát đàn, Nâng-niu bát sứ vỡ tan có ngày (C-d). Có cô thì chợ cũng đông, Cô đi lấy chồng thì chợ cũng vui (T-ng). Có cô thì dượng cũng già, không cô thì dượng cũng qua một đời (C-d). Có chồng như ngựa có cương, Chua cay cũng chịu, vui thương cũng nhờ (C-d). Có của thì vạn người hầu, Có bấc có dầu thì vạn người khêu (C-d). Có lá lốt tình-phụ xương-sông, Có chùa bèn bắc bỏ miếu bên đông tồi-tàn (C-d). Có răng thì răng nhai, không răng lợi gậm chẳng sai miếng nào (C-d). Vì đâu mà có xống thâm, Vì đâu có quả có mâm bán hàng (C-d). Có không mùa đông mới biết, Giàu khó ba mươi tết mới hay (C-d). Có cây có lá sẵn-sàng (K.). Có chiều phong-vận có chiều thanh-tân (K.). Có ra chi phận má hồng (Nh-đ-m). Có âm-dương có vợ chồng (C-o). Giàu có không ra khỏi ngõ, đói khó mọi chỗ mọi hay. Có thì có tự mảy-may, không thì cả thế-gian này cũng không (C-d). Cuộc công-danh không không có có, Có như không mà không có cũng rằng không (câu hát). |