Bài quan tâm
| Mọi người ra chiều vui vẻ mà Loan coi bộ vui nhất trong đám. |
| Minh nghe xong chỉ thêm bực tức , cười gằn nói : Thà cứ mù như thế này coi bộ còn hay hơn , đỡ phải trông thấy những gì những gì bẩn thỉu , chướng tai gai mắt ! Liên nghe thấy mà nhột nhạt. |
| Văn ngơ ngác hỏi : Anh không ở Hà Nội nữa à ? Và không còn viết giúp báo ‘Đời Nay’ nữa sao ? Tôi muốn xa Hà Nội một vài năm để quên đi cái đời văn sĩ ! Liên nghe nói xa Hà Nội thì tươi hẳn nét mặt , hớn hở nói : Phải đấy mình ạ ! Có lẽ nên đi xa tìm một cái gì đổi mới coi bộ thú hơn nhiều ! Cũng chẳng thú gì lắm đâu !... Mà kìa anh Văn , sao anh buồn thiu chảy dài thế kia ? Văn gượng cười : Tôi còn mải ăn nên đâu có để ý tiếp chuyện anh chị. |
| oi bộ chúng nó không có vẻ gì lo lắng cả. |
| Trong những mẩu chuyện anh kể , tôi nghe quen nhiều tên giống người , tên vùng đất , hải cảng , tên thủ đô , thành phố quan trọng trên hầu khắp các lục địa mà tôi đã học say mê trong các bài địa dư ở trường... Em coi bộ thích phiêu lưu lắm hả ? có lần anh hỏi tôi như vậy. |