Bài quan tâm
| Đương cười nói tự nhiên , Trương thấy cái cười của mình ngượng dần dần , sợ họ cho là thua còn cố cười gượng nên Trương nghiêm nét mặt lại và thản nhiên đi qua mặt hai người. |
| Nàng còn nhớ lại rõ vẻ mặt ngơ ngác của bà Phán Lợi , vừa cười gượng vừa sai người nhà quét thu mấy viên than hồng vào góc cửa. |
| Loan thở dài , lẩm bẩm : Thế mà thấm thoát đã bốn năm rồi ! Lúc trở vào bếp thấy mọi người nhìn ra mà mình thì rơm rớm nước mắt , Loan cười gượng : Gớm , vào đây khói cay cả mắt. |
| Thu tưởng nên nói bông một câu : Bẩm me , còn ngủ với ăn nữa chứ ? Chương cố nhách một nụ cười gượng để câu khôi hài của Thu đỡ nhạt. |
| Tuyết ngượng nghịu , nói lảng sang chuyện khác : Những bát thuỷ tiên anh gọt khéo nhỉ ? Chương đáp lại khen ngợi bằng cái mỉm cười gượng . |