Bài quan tâm
| Nhiều lần trong câu chuyện với tôi , Nguyễn Minh Châu dừng lại kể về một chiến sĩ đặc công đang nằm an dưỡng. |
| Cái thời của tớ ấy à? Phải nói rằng mỗi thằng lính là… là… là một diễn viên xiếc nhé ! Thiện chiến đền mực tinh nhuệ nhé ! Chiến tranh… Đừng có mà đùa ! Mà chắc lúc ấy chú mày nhát , chú mày bỏ chạy chứ gì? Tiến lên thì sao đạn lại vào ót? Hả ! Chú mày thấy tớ lính chiến thứ thiệt không? Lính đặc công chui rào đàng hoàng đấy. |
| Bọn tớ là đặc công chiến lược , chuyện cắt rào ấy là chuyện vặt , chả cắt cũng vẫn cứ đánh ào ào. |
| Ngày xưa ấy à? Tớ phải mặc quần thủng đít đi suốt dọc Trường Sơn , vào đến nơi là nện nhau suốt chục năm liền nhé ! Ngày nào cũng chôn xác nhau nhé ! đặc công chứ có phải xoàng đâu. |
| Thế chú mày có biết đặc công là cái gì không nhỉ? Là… là hơn đứt thứ lính trinh sát của chú mày một cái đầu , rõ chửả… Uống tiếp đi ! Khỉ gió ! Cái xứ này có cầm đèn pha đi soi bảy ngày cũng không ra một nhan sắc nhưng rượu thì… Hả ! Nhưng mà xét đến cùng , tớ với chú mày đều là nạn nhân của chiến cuộc. |