Bài quan tâm
| Nữa đây lại là Tế Hanh , người ngay từ năm 20 21 tuổi đã cảm thấy mình là một con đường quê , "kéo nỗi buồn không dạo khắp làng" , đã thấm thía rằng ở đời có cả mất và được vui và buồn : Tôi đã từng đau với nắng hè Da tôi rạn nứt bởi khô se Đã từng điêu đứng khi mưa lụt Đất lở thân tôi rã bốn bề San sẻ cùng người nỗi ấm no Khi mùa màng được , nỗi buồn lo Khi mùa màng mất tôi ngây cả Với những tình quê buổi hẹn hò Và thế đời tôi hết cái buồn Trong lòng cực khổ đắm say luôn Tôi thâu tê tái trong da thịt Hương đất hương đồng chẳng ngớt tuôn Tế Hanh ấy , khi về già , viết Cái tủ sách của cha tôi , có gì là lạ? Khi nghe tôi nhắc đến Lời con đường quê , Tế Hanh nói ngay : Ấy đấy chính là bài thơ đầu tay tôi viết. |
| Vũ khúc đắm say nhất mà anh chưa một lần được chứng kiến kể từ ngày ở rừng ra đến nay. |
| Chà? Thế là hỏng bét tất cả ! Đang trong cuộc hành trình trở về thiền , đang đắm say trong niềm tự do thanh sạch , đang muốn lẩn trốn tất cả bụi trần ai thì lại đụng phải con người quái quỷ này. |
| Tuy còn vụng còn thô sơ nhưng đắm say lắm , lại lãng mạn nữa. |
| Cám ơn nhà thơ , chỉ có nhà thơ mới nói hộ chúng tôi những điều chúng tôi mới chỉ nghĩ được trong lòng Dung chạm ly vào ly của anh Chúc nhà thơ mau chóng tìm lại được cảm hứng về cái đẹp đích thực để độc giả chúng tôi lại được đọc những vần thơ đắm say chân thật như trước đây Chị chuyển ly qua Vũ , không để ý đến ánh mắt của Thi Hoài dính chặt vào miệng mình Bữa nay anh Vũ phải vui thật tình đấy ! Ngày sinh của tôi mà. |