Bài quan tâm
| Chàng dù rất khó chịu khi bị một người bạn thân cư xử như thế , nhưng vì thông cảm cho hoàn cảnh của Minh nên chàng cũng chẳng để bụng . |
| Văn chép miệng , lắc đầu nói : Anh Minh ơi , anh tệ lắm anh biết không ? Minh dù nghe rõ , nhưng giả vờ hỏi lại : Sao ? Anh nói sao tôi không được hiểu ! Văn cho là bạn tìm cách chế nhạo mình nên càng giận : Tôi bảo là anh tệ lắm ! Anh không tốt chút nào cả , nghe rõ chưa ? Nếu có điều gì uất ức hay bực tức thì sao anh không nói cho vợ anh , cho bạn anh biết mà cứ để bụng như thế ! Thật anh làm tôi buồn quá , thất vọng quá ! Minh vẫn cười , phân trần : Nhưng tôi có gì mà không tốt ? Tôi có bực tức ai đâu ? Có uất ức điều gì đâu ? Tại sao anh lại kết án tôi như vậy ? Thấy bạn như vẫn ra chiều ngoan cố không chịu phục thiện , Văn nóng giận lớn tiếng : Như thế thì anh lại càng không tốt , vì anh thiếu thành thật ! Anh bảo anh không có gì uất ức hay bực tức , vậy thì tôi hỏi anh vì cớ gì mà anh định uống thuốc độc tự vẫn ? Tiếng cười của Minh bỗng im bặt. |
| Can chi chị lại để bụng mà ngấm , đau ngầm. |
| Bà vờ hỏi Lộc : Con sao thế ? Lộc không nghe rõ...Bà lại hỏi : Con ốm đấy à ? Lộc ngồi phịch xuống ghế bưng mặt khóc nức nở : Bẩm mẹ...con... Bà Án lại gần an ủi : Con có điều gì cứ nói cho mẹ hay , can chi lại để bụng cho thêm khổ. |
| Nghe vậy , thì để bụng thôi , đừng có hở ra cho ai nghe con ! Má còn phải dặn ! Thôi , để con vào gọi thằng Cò dậy đi với con. |