Bài quan tâm
| Anh như trúc mọc ngoài trời Niêm phong má phấn , tựa ngày hôm mai Anh Hai chừng độ đôi mươi Em trông có sắc có tài em yêu Anh Ba như tấm nhiễu điều đẹp duyên lắm lắm , nhưng trời không xe Anh Tư nay ở mai về Ước gì em được lên quê chuyến này Anh Năm ở lại năm sau Rồi ra sum họp với nhau một nhà Anh Sáu nói rồi không lại hoàn không Rồi ra em biết chốn này là đâu. |
| BK Anh như trúc mọc ngoài trời Niêm phong má phấn , tựa ngày hôm mai Anh Hai chừng độ đôi mươi Em trông có sắc có tài em yêu Anh Ba như tấm nhiễu điều đẹp duyên lắm lắm , nhưng trời không xe Anh Tư nay ở mai về Ước gì em được lên quê chồng này Anh Năm ở lại năm sau Rồi ra sum họp với nhau một nhà Anh Sáu nói rồi không lại hoàn không Rồi ra em biết chốn này là đâu. |
| Bốn tôi như mạ mới gieo Như lúa mới cấy còn non đòng đòng Bốn tôi như đôi đũa thong dong đẹp duyên sao chả đẹp lòng mẹ cha Có yêu tôi xuống cửa xuống nhà Thầy mẹ có hỏi em đà mần răng Liệu người yêu đến em chăng ? Em như sao Vượt đón trăng giữa trời Người như sao Vượt giữa trời Những lời người nói muôn đời chẳng quên. |
| Cái số tôi giàu Số nghèo chín đụn , mười trâu cũng nghèo Phải duyên phải kiếp thì theo Lấy tôi chớ quản khó nghèo làm chi Chúng tôi đây quân tử nhất thì đẹp duyên cứ lấy lo gì mà lo Đôi ta đã trót hẹn hò Đẹp duyên cứ lấy chớ lo bạc tiền. |
| Cây xa rừng cây khô rừng trụi Người xa người tội lắm người ơi ! Thà rằng nỏ gặp thì thôi Gặp ra kẻ ngược người xuôi sao đành ! Cây xanh đương duỗi giữa trời Tôi khuyên quan họ nghỉ lại đến mai sẽ về Một là nên thiếp nên thê Nên chăn , nên gối đi về có nhau Ai làm cho áo lìa bâu ? Cho cau lìa hạt , đường tà phân hai Ai làm cho dở dang ai ? Kìa như nhan sắc trúc đài ngày mưa Ai ngờ phận đẹp duyên ưa Thân bên lắm lá , bỏ bên thưa cành Miệng người mới nói rành rành Sao người nỡ thế cho đành người ơi ! Cây xanh đương đứng giữa trời Tôi khuyên quan họ nghỉ lại , đêm mai sẽ về Một là nên thiếp nên thê Nên chăn nên gối đi về có nhau Ai làm cho áo lìa bâu Cho cau lìa mấu , đường đà phân hai Ai làm cho dở dang ai Kìa như nhan sắc đứng ngoài trời mưa Năm thức rau , tôi nấu năm nồi Tôi đơm năm bát , đợi người đằng xa Năm trống canh tôi ngủ có ba Còn hai canh nữa tôi ra trông trời Trách ông trời sao sớm dựng đông Chả khuya chút nữa cho lòng thở than Thở than chưa kịp hết lời Bỗng đâu trống giục ba hồi tan canh. |