Bài quan tâm
| Ai về đường ấy mặc ai Ta về cày ruộng trồng đồi ta ăn đỉnh chung là miếng nợ nần Hay chi bó buộc mà lăn lưng vào Mùa xuân phơi phới vườn hồng Ta về đắp đất mà trồng lấy cây Trồng lấy cây mong ngày ăn quả Can chi mà vất vả ai ơi Long đong nay ngược mai xuôi Đỉnh chung là cạm trên đời hay chi Ai giàu thì mặc ai giàu Ta về ta ở hái dâu nuôi tằm Ta chăn tằm lấy tơ ta dệt May áo quần khỏi rét ai ơi ! Tham chi tấm áo của người Họ cho ta mặc họ đòi lại ngay. |
| Cứ nghĩ rằng người ta ở đời chịu bao nhiêu khổ luỵ , lo bao nhiêu thứ “bà rằn” , trải bao nhiêu nỗi buồn thương vô nghiac , rồi rút cục lại làm nên thiên tứ đỉnh chung , giàu thiên ức vạn tải , buông xuôi hai tay xuống cũng là hết , hết cả , không hơn gì một anh nghèo rớt mùng tơi không có tấc đất cắm dùi , không có cả vợ cả con để chia lo sẻ buồn…thì mình lại càng thấy hưởng được phút nào nhàn nhã , sống được phút nào thong thả với nội tâm mình , tức là được lãi… Cái người đàn ông Bắc Việt lắm khi lạc hậu đến như thế đấy. |
| Cứ nghĩ rằng người ta ở đời chịu bao nhiêu khổ luỵ , lo bao nhiêu thứ “bà rằn” , trải bao nhiêu nỗi buồn thương vô nghiac , rồi rút cục lại làm nên thiên tứ đỉnh chung , giàu thiên ức vạn tải , buông xuôi hai tay xuống cũng là hết , hết cả , không hơn gì một anh nghèo rớt mùng tơi không có tấc đất cắm dùi , không có cả vợ cả con để chia lo sẻ buồn…thì mình lại càng thấy hưởng được phút nào nhàn nhã , sống được phút nào thong thả với nội tâm mình , tức là được lãi… Cái người đàn ông Bắc Việt lắm khi lạc hậu đến như thế đấy. |
| Vì vương đâu lấy nợ tài hoa , Bắt luân lạc , trời già âu cũng độc ! Cha án sát , anh thời đốc học , Nền đỉnh chung bỗng chốc hóa truân chuyên. |