Bài quan tâm
| Nhớ lại mấy tháng trước đây khi Minh cứ một hai đòi chết cho bằng được vì không chịu đựng nổi cảnh mù mà thấy dở khóc dở cười ! Nàng nghĩ thầm : " Chẳng lẽ ham danh vọng đến độ sợ rằng đến khi sáng mắt rồi thì không viết văn được nữa hay sao ?”. |
| Tin dở khóc dở cười là vì không thể trả tiền phòng , ba giờ sáng hôm đó Antonio và bạn phải trèo cổng ra khỏi nhà nghỉ. |
| Thấy tôi bị đánh , chị vừa thương vừa tức , bèn xúi : Đứa nào đánh Ngạn , Ngạn nhờ anh Dũng trả thù giùm cho ! Anh Dũng có đi học võ đấy ! Tôi dở khóc dở cười , chưa biết nói sao , cô Thịnh đã nạt : Nhường đừng có xúi bậy ! Không có chuyện đánh nhau nữa ! Rồi cô quay sang tôi , đe : Ngạn còn đánh nhau lần nữa , cô méc ba Ngạn liền. |
| Tóc Ngắn toét miệng cười : Dù sao thì bản cô nương đây vẫn muốn nắm đằng cán , hì hì ! Rồi nó nhún vai , ra vẻ lịch duyệt : Bản cô nương đọc sách xem phim thấy sách nào phim nào người ta cũng bảo chớ nên tin lời bọn con trai , nhất là những tên con trai đẹp mã ! Cái lối ăn nói ngang phè của Tóc Ngắn khiến Bảnh Trai dở khóc dở cười . |
| Có người lại hỏi , vậy phải đặt bàn thờ ở chỗ nào trong nhà cho phù hợp ? Đây là câu hỏi thú vị nhưng thực tiễn cũng dở khóc dở cười . |