Bài quan tâm
| Anh với tôi làm đôi sao xứng Bạc với vàng sao đáng đồng cân . |
| Ăn chanh ngồi gốc cây chanh Thầy mẹ gả bán cho anh thật thà Anh còn chê xấu chê xa Chê vụng , chê dại , cửa nhà khó khăn Tìm nơi yểu điệu thanh tân Mẹ anh lại gác đồng cân đi lừa Đây em vàng bảy chả mua Vác cân đi lừa lại phải vàng năm Vàng năm nào phải vàng mười Rắn nằm cuộn khúc tưởng nơi rồng vàng Mẹ anh ngồi quán bán hàng Sao anh chẳng biết rằng vàng hay thau Thực vàng chẳng phải thau đâu Đừng xem thử lửa cho đau lòng vàng. |
| Dịu dàng biết chừng nào ! Mà cảm khái nhường bao ! Tôi không thể nhịn được cười khi thấy những ông gặp buổi giao thời mời người u Mỹ dùng cốm mà lại xẻ vào từng bát để cho họ lấy "cùi dìa" mà xúc ! Thật là ai oán cho hạt cốm ! Lại có nhiều người khác , có lẽ cho rằng bơ sữa ở Hà Nội này chưa đủ để làm tăng ra cái đồng cân của người , lại bày ra trò ăn cốm với chả , giò hay thịt quay. |
| Có điều nếu tìm vào cái hích ban đầu , cái phía nặng đồng cân hơn giữa hai yếu tố chủ quan và khách quan thì phải công nhận ở phần đông nhà văn , nhu cầu tự biểu hiện là nhân tố chủ yếu. |
| Nó nhẵn mặt mà không cứng mình mà chất lại dai và lắm tờ khổ rộng mình dầy thế mà bắc đồng cân lên thì nặng chỉ như cái lông ngỗng. |