Bài quan tâm
| Rồi một cái vòng từ từ biến thành hai... Quá sợ hãi , Minh ngồi nhỏm dậy đưa tay lên dụi mắt vì chàng tưởng như có dử bám chằng lấy con ngươi khiến chàng không trông được rõ. |
| ”Mặt đỏ bừng bừng , mắt nhoèn dử , tai lạnh và ho thế này là cháu lên sởi rồi. |
| Bính ngờ vực : Nhưng ai " mồi " ? Năm Sài Gòn dừng bước , cười khanh khách : Biết được thằng nào còn nói làm gì ? ! !... Để chồng im im , Tám Bính mới hỏi : Này mình sao người có ví không khai ví bị " mồi " và nói đến món tiền trong ví ? Thế thằng cha ấy mới khôn ngoan... Tám Bính ngắt nhời : Ngu chứ lị ! Có mình ngu thì chớ ! Nó khai đánh rơi và không nói đến số tiền cốt để dử kẻ nào hám tiền chuộc , đem cái ví lại và nó , lúc ấy không những nó dò xét được kẻ ấy , mà món tiền mất đi chả bao lâu cũng sẽ tìm thấy. |
| Có cứu sống cũng là lính bị loại khỏi vòng chiến rồi , đánh cách mẹ gì được ! Ngạn nói : Tình hình này tôi coi bộ tụi lính thối chí dử . |
| "Mặt đỏ bừng bừng , mắt nhoèn dử , tai lạnh và ho thế này là cháu lên sởi rồi. |