Bài quan tâm
| Đương tháo giày , Trương nhác thấy có bóng người ngừng lại sau khung vải xanh ở cửa sổ. |
| Phương hỏi : Ai thế ? Chàng vừa buộc vội dây giày vừa đáp : Thu. |
| Thu là ai ? Mà sao anh cuống lên thế kia ? Đi giày xong , chàng vội chạy ra ngoài phố. |
| Trương mỉm cười loay hoay lấy mũi giày viết thành chữ xuống đất : Biết là thế nào cũng chết mà còn phải gian giảo , ăn cắp , đi lừa để có cách sống ! Ồ ! Nếu đến nước ấy... Bây giờ mình lấy Nhan làm vợ thì ổn lắm ,miễn là Nhan chịu lấy mình. |
| Có tiếng đế giày rất nhẹ trên đá sỏi. |