Bài quan tâm
| Khi đánh chuông , con hươu vàng nó tưởng mẹ nó gọi , nó chạy sang ta. |
| Thế mà lần này , nghe câu chuyện hươu vàng của chị , cậu không những không cười mà lại còn lắng tai , chú ý , và có vẻ cảm động lắm. |
| Mai không hiểu , ngơ ngác hỏi : Em nói ai ? Em nói con hươu vàng của chị Nếu nó còn chị Ở trên đời thì chẳng phải chạy đến tận nơi chân trời để tìm mẹ nó có lẽ đã chết rồi. |
| Chị quên câu chuyện bữa nọ rồi ư ? Có phải vì anh ấy vâng lời mẹ anh ấy mà hôm đó gặp chị , anh ấy lánh mặt không ? Mai nghe em nói lấy làm khổ tâm , song sợ em vì tức giận quá mà bệnh cũ lại tái phát ra nên gượng cười đáp : Em tính hôm đó chị ăn bận lôi thôi , lại gánh hàng quà đi bán còn ai nhận ra được ! Rồi nàng nói lảng : Em ngắm hồ có nhớ hôm chị mới tới Hà Nội lần đầu , vào trường đón em không ? Hôm ấy chị em ta ngồi trước của đền Quan Thánh , giời xuân mưa phùn , chị em ta kể chuyện con hươu vàng tìm mẹ... Mai tưởng ôn lại chuyện cũ để làm vui lòng em , ngờ đâu càng khiến em thêm hối hận. |