Bài quan tâm
| hông khéo ngất đi mất. |
| Sáng hôm nay lại mát trời như trời mùa thu... Loan nhìn ra sân : không khéo trời mưa mất... Mẹ xơi luôn thể để con lấy thêm đũa bát. |
| Chàng cất tiếng cười : Oai thật !Nói tự nhiên mà có vần điệu như làm thơ... không khéo tới thành văn sĩ mất , anh Dũng ạ... Bắt đầu từ ngày mai , tôi sẽ ghi chép cuộc du lịch của tôi với anh rồi khi nào rồi khi nào rỗi viết thành sách chơi. |
| Nhờ trời được cái anh vẽ cũng không khéo lắm. |
| Vậy bà ra đồng trông coi bọn thợ cấy , để mặc tôi với...với lão già cùng con bé , thế nào chốc nữa bà về cũng làm xong văn tự... không khéo chỉ hai trăm cũng nên. |