Bài quan tâm
| Mà trái lại có những kỉ niệm rất bé nhỏ , rất tầm thường lại hiện ra rõ rệt , không suy suyển một ly trong trí óc của người nặng nợ lưu ly , nằm buồn trong gác nhỏ ngâm câu thơ nhớ vợ : Ủ ê nét liễu sầu tuôn gió Thổn thức tình tơ lệ ướt đào. |
| Nhớ đến những lời bạn thuật lại cho nghe , người chồng buồn đứt ruột : bao nhiêu kỉ niệm đã có khi lắng xuống bây giờ lại như nước bị khuấy lên. |
| Bây giờ , ngồi ở trong một quán nước vắng teo mà nhìn lên gác nhà ai le lói một làn ánh sáng mờ mờ ấm ấm , người chồng phiêu bạt đột nhiên cảm thấm thía hơn cả bao giờ nỗi cô chích của mình và bao nhie kỉ niệm ^.m với người vợ bùi ân ngọt ái khi xưa lại trở về như những cánh chim non trong mộng. |
| ỉ niệm xa xưa ơi , cứ đến trêu chọc người gối lẻ nằm mất ngủ đêm mùa đông làm gì ? ! Em ra bến nước trông về Bắc , Chỉ thấy mây trôi , chẳng thấy làng ! Y giơ tay bưng lấy mặt , nhưng vẫn không tài nào chợp được mắt. |
| Về quê ăn tết , đối với tất cả người Việt Nam tức là trở về nguồn cội để cảm thông với ông bà tổ tiên , với anh em họ hàng , với đồng bào thôn xóm ; về quê ăn tết tức là để tỏ cái tinh thần lạc quan ra chung quanh mình , tỏ tình thương yêu cởi mở và biểu dương những tinh thần , những kỉ niệm thắm thiết vì lâu ngày mà quên đi mất. |