Bài quan tâm
| Chương không còn biết phân biệt , trong sự yêu thương , tình trong sạch với xác thịt nữa , đến nỗi một lần bà phủ mời chàng sang đánh tổ tôm , chàng đã đáp lại sự âu yếm kín đáo của Thu bằng cái bắt tay lả lơi trước mặt mọi người. |
| Cứ nghe lời nói , bộ điệu , giọng cười lả lơi và lối nói chuyện sành đời của cô ả , Minh đoán chắc rằng nàng là một gái giang hồ , có tính tình rất phóng đãng. |
| Làm gì mà vội vàng thế ? Mai nghe câu mời của ông Hàn có ý lả lơi , càng quả quyết muốn về ngay. |
| Nhưng quan... Thôi cô cứ gọi ông hay anh tiện hơn , cô ạ ! Mai đứng lặng ngẫm nghĩ , vì cô lại nhớ tới câu chuyện buổisáng , nhớ tới những lời lả lơi của ông Chánh Thanh , mỗi khi cô gọi ông ta là cụ. |
| Tôi đã nói bà đừng gọi tôi là quan lớn như thế không được thân , phải không cậu Huy ? Huy ngờ Minh giở giọng lả lơi cùng chị nên đứng im , nét mặt lãnh đãm. |