Bài quan tâm
| Họ ngặt nghẹo cười , nàng như muốn chữa thẹn : " ấy , bây giờ bà cụ già nên đâm ra lẩm cẩm thế đấy ! Chúng mình ngày sau biết đâu rồi lại không quá ! ". |
| Chàng bỗng tắc lưỡi mỉm cười , vừa xé phong bì vừa lẩm bẩm : Mình thật rõ lẩm cẩm... Thì hãy cứ bóc thư ra xem đã nào ! Của ai khắc biết. |
| Ông bảo toàn là những thứ lẩm cẩm bạn bè ông quen với giới buôn bán ở cửa Hội , đem về biếu vợ con ông , bây giờ túng quẫn phải đem bán lấy thóc mà ăn. |
| Không thể tránh được , ông giáo nói : Bác dạy quá lời , bác Chỉ ạ ! Tôi già yếu lẩm cẩm , không giúp gì cho đại cuộc đâu. |
| Nhạc mời ông xuống đây làm gì ? Để làm trò cười cho bọn thầy cúng và bọn vô lại lao nhao thường xuyên bao quanh Nhạc , bọn xem ông như rác rến dập dềnh của một thứ đạo đức khô cằn , lỗi thời đến đáng ghét ? Để chứng minh cho ông giáo thấy sự lẩm cẩm của ông , vì ông cứ nằng nặc đòi phải phò hoàng tôn Dương thì mới giữ được sự tiếp nối và chuyển tiếp cần thiết của lịch sử ? Hoặc để trên Tây Sơn thượng người ta có cơ hội tước hết quyền hành của ông , dồn trách nhiệm coi sóc Tây Sơn thượng cho một tay chân ngoan ngoãn ? Dù nghĩ thế nào , ông giáo vẫn thấy vị đắng cay nơi đầu lưỡi. |