Bài quan tâm
| Chàng không giữ được nữa : Anh cười à ? Cười gì ? Chuyên chưa nhận thấy vẻ giận dữ của Trương , giọng nói bỡn thân mật : lâu ngày không gặp anh , mừng thì cười chơi chứ cười gì ? Anh không biết tôi ốm sắp chết đến nơi à ? Chuyên chột nhớ ra : phải , đã lâu lắm , Trương có khám bệnh , chàng có nói lỡ câu gì ? Chuyên dần dần nhớ lại rõ hết cả. |
| Chàng chỉ mong có dịp rời khỏi nhà , nên tờ cáo phó ấy đối với chàng chẳng khác nào một tờ giấy thả một người tù đã lâu ngày . |
| Loan hỏi : Anh sắp đi đâu bây giờ ? Dũng đáp : Tôi lại đằng người anh em bạn , lâu ngày không gặp. |
| Hôm nọ cần mấy quyển sách và lâu ngày cũng nhớ anh em bạn cũ , nên mới dò lên đây đấy. |
| Một câu nói đùa của anh em vụt trở lại trong ký ức : “Liệu hồn ! Hoả diệm sơn yên lặng lâu ngày không phun lửa , đến khi phun lửa càng mạnh , càng ghê gớm , tai hại”. |