Bài quan tâm
| Từ xưa , Bắc Việt có bao giờ là một miền giàu có ? Ai cũng phải ăn nhịn , để dành ; lúc nào cũng phải lo đối phó với ngoại xâm chỉ rình bóp cái cổ họng của Đông Dương trước nhất ; không năm nào không lo bão tố , lụt lội , hạn hán , mất mùa... Nhưng lạ lắm , cô Ba à , tại sao tôi thấy người Bắc lúc nào cũng bình tình , trầm mặc , sẵn sàng " chơi " lại những thử thách của trời trong khi vẫn sống một đời sống nội tâm phong phú , nhất là người đàn bà Bắc , sao cũng lo gánh vác giang son nhà chồng , cũng lo từng miếng ăn giấc ngủ cho chồng cho con , cũng hai sương một nắng mà có vẻ như không " đầu tắt mặt tối " như người đàn bà ở trong đây ? Ở trong đây , người ta vội quá : người tử tế lo vội vàng để kiếm sống đã đành , ngay các cô tứ thời lấy ngoại kiểu " ngồi lên đống tiền " cũng vội ; các xe hơi chạy vội , cái kèn xe bóp vội , x mạt chược +.c cũng vội , và nếu đôi khi có tập uống chén trà Tàu , bắt chước ngâm bài " Hoàng Hạc " cũng cứ vội luôn. |
| Ông đành tìm kế hoãn binh : Nhưng mà chị ta đang còn tang trở... Ồ ! Tang thì có quản ngại gì ! Lịnh huynh ngày trước gặp khi con hát có tang cũng cứ cho tiền bắt hát , có quản ngại gì đâu ! Hề hề ! Nguyễn Du còn định nói nữa nhưng thấy Nguyễn Huỳnh Đức đã cúi xuống , lấy móng tay cạo cạo quân mạt chược bằng ngà voi , coi như công việc thế là đã xong , biết có nói cũng không thể nào lay chuyển được nên đứng dậy cáo từ. |
| Mặt chàng thờ thẫn ra... Trên từng gác thứ ba của hiệu cao lâu Thiều Châu , bữa ấy đông khách quá : tiếng đàn sáo ở phòng âm nhạc , tiếng hò hét của hầu sáng , tiếng bài mạt chược chạm nhau loảng xoảng loạn xạ lên. |