Bài quan tâm
| Thực vậy. Hôm Lộc nhận được bức thư gửi cho Mai trong đựng cái giấy bạc hai chục , thì chàng căm tức đến mất ăn mất ngủ |
| Còn mất mùa thì sao ? Phải biết rằng trước đó , vào lúc lúa sắp chín , đã có bỉết bao nhiêu ngày , biết bao nhíêu đêm , người nông dân lo sơ mất ăn mất ngủ ủ. |
| Còn Hạt Tiêu thì khỏi nói , nó lo đến mất ăn mất ngủ , đêm nào cũng nằm khóc một mình đến sưng vù cả mắt. |
| Rồi sung sướng thở phào : Ba mẹ mình từ nay sẽ ăn ngon ngủ yên ! Ria Mép gật gù : Còn ba mẹ Hạt Tiêu từ nay sẽ mất ăn mất ngủ ! Kiếng Cận chớp mắt : Bạn nghĩ thế ử Tự nhiên là thế , chả cần phải nghĩ ! Ria Mép nhún vai như một triết gia Khi tiếng chuông điện thoại ngưng bặt ở nhà bạn có nghĩa là nó đang reo ầm ĩ ở một nơi nào đó ! Bắp Rang vỗ đùi đánh đét : Vô cùng chí lý ! Môn giáo dục công dân từng nói rõ : Vật chất không mất đi , chỉ biến dổi và chuyển hóa từ cái này sang cái khác ! Rồi nó cất tiếng than : Ôi , tội nghiệp quá ! Kiếng Cận ngẩn ngơ : Tội nghiệp aỉ Ba mẹ Hạt Tiêu chứ ai ! Ria Mép và Bắp Rang chẳng kiêng kỵ gì nhỏ Hạt Tiêu đang ngồi đó , cứ thoải mái bô bô. |
| Bởi nhà đất vừa hẹp , đằng sau không có , cầu rửa và bể nước ở ngay trong nhà , lan can lại bằng gỗ , và chủ nó đương cuống vó , mất ăn mất ngủ vì các món nợ ghê gớm , văn tự viết cầm nhà thì đã đến hạn đoạn mại. |