Bài quan tâm
| Thi Hoài cho ra khỏi miệng nốt mệnh đề cuối , cái mệnh đề của ý định ban đầu mà vừa rồi anh chợt quên lãng đi nếu cái dáng ngồi kia không nhắc gợi ra. |
| Anh là đồ đểu ! Một thằng Sở khanh hiện đại , một gã Đông Gioăng đội lốt thi nhân… Cô gái đáng tuổi con mắng vào giữa mặt anh đủ ba mệnh đề lịch sử ấy rồi chạy ra mở khoá xe… Phực ! Anh lại vấp một cú nữa đau điếng vào đầu gối bên phải. |