Bài quan tâm
| Tôi còn nhớ , nhớ rõ ràng lắm , những đêm mưa dầm gió bấc , trong một căn nhà không đèn lửa gì cả và ran ran tiếng muỗi , trên một cái phản lung lay , hai thân hình nhọc lả co quắp trong một chiếc chăn rách mướp , ông chú dượng tôi và tôi không ai nói với ai nửa nhời vì không đủ sức mà nói và cũng cảm thấy tiếng nói lúc bây giờ chẳng còn ý nghĩa gì hết , chỉ làm đau tủi thêm hai con người muốn mà chẳng có việc gì làm để được sống. |
| Một buổi tối mưa dầm gió bấc , nhưng hai nàng vẫn đúng hẹn đến , khẽ bảo Hà Nhân rằng : Chúng em sợ lỗi hẹn nên phải cố đến , nhưng thân như cái én , có chịu nổi rét mướt đâu. |