Bài quan tâm
| Sao lần này ông ấy oái oăm đến chậm để chàng khổ sở như thế : Trương cúi mặt xuống , ngoáy bút thành vòng tròn to dần , lồng nhau trên tờ giấy. |
| Cô đi đâu thế ? Loan ngoáy lại rồi cứ đứng dưới mưa ngoảnh nhìn Dũng : Anh hỏi gì cơ ? Một cơn gió thổi mạnh ; vẻ mặt tươi cười của Loan qua bức mành làm bắn những giọt mưa sáng long lanh và ngang dọc đua nhau trước gió , làm cho Dũng có một cảm tưởng mát dịu lạ lùng ; chàng nghĩ đến những cây dành dành chàng đã được trông thấy nở đầy hoa trắng ở một góc nhỏ bên bờ ruộng , những buổi sáng sớm còn lạnh sương. |
| Ông giơ hai tay ẵm Dung vào lòng , hôn hít , rồi xốc Dung lên trên đùi , ngoáy bụng cho nó cười , rồi lại trịnh trọng đưa trả u già. |
| Ngó ngoáy viết vài trang rồi bỏ dở. |
| Thở cho đều , há mồm ra và thở đều ! Như con dao nào đó đưa vào bụng con mà ngoáy . |