Bài quan tâm
| Trương thấy nhuộm một vẻ buồn ânm u như ở ngoài thế giới người đời . |
| Nhưng tôi lại tự hỏi : thời phong tục làng ấy hay , nhưng hay ở thời này để làm gì mới được chứ ? Có phải chỉ là để so sánh và lấy tiếng khen của người đời sau đâu ? Điều đó tôi chưa giải quyết , chỉ riêng phần tôi bấy lâu chịu nỗi phất phơ , đến chốn đó có cái khí vị thanh nhàn , đời người đáng sống , đáng tôn trọng lắm. |
| Tôi đi đến đâu cũng không thấy được như chốn cũ nữa , người đời sống nhỏ nhen , đê tiện quá , không cái gì có thể làm cho mình vui lòng đôi chút. |
| Tôi đã biết từ khi hãy còn trẻ rằng rồi sau thế nào tôi cũng thế này , nên từ bé cho đến khi hơn hai mươi tuổi đầu , bao nhiêu những việc tôi làm , những công gắng sức của tôi là theo thói người đời mà làm đấy thôi , chứ thật ra tôi không tiện ở đây , cho là tạm thời hết cả. |
| Lúc đó cái óc tối tăm của Sửu như có ánh sáng chiếu rọi làm cho Sửu lần đầu tiên trong cuộc đời khốn nạn của mình nhận thấy một cách rõ ràng cái lòng tử tế của người đời ! Suýt nữa thì vào bóp ! Nghĩ đến đó , Sửu vô tình quay nhìn lại... Mấy hôm sau , Sửu bị bắt vì không có chỗ ở và nghề nghiệp nhất định. |