Bài quan tâm
| Chỉ một lát , thân hình của ông vua mê gái đó nhẹ bỗng như lông hồng , bay bổng chín từng không , vào được cung nguyệt và gặp người yêu thực. |
| Nắng lại vàng rười rượi , sáng loang loáng , nắng như được gió nâng lên , chở đi , gió làm cho nắng bay phấp phới , lâng lâng nhẹ bỗng . |
| Có thể ta lại trở nên nhẹ bỗng như bao lần. |
| Và chính những lúc tâm hồn mình mơ mộng với nhưng vần thơ êm dịu hay da diết , tự dưng thấy thân mình nhẹ bỗng , tưởng chùng mình có thể bay lên được và chẳng cảm thấy chiếc ba lô nặng kinh đang đè dí hai vai Nhất là những lúc nhớ Như Anh , những lúc đọc thơ cho Như Anh nghe và làm thơ tặng Như Anh thì cảm thấy say thực sự và cứ ao ước con đường ấy dài ra vĩnh viễn , thì mọi khó khăn gian khổ sẽ trở thành niềm hạnh phúc rất tự nhiên : "Khoảng trời em mưa thưa bóng mây Mưa khoá hiền như tình ta buổi ấy Cơn mưa giận , cơn mưa thương biết mấy Nhớ nhung gì mà ướt áo người xa…" Đấy là "Khoảng trời em" của Quang Huy – "Mưa khó hiểu như tinh ta buổi ấy" thì chán , Như Anh nhỉ Ta nên chữa lại là "Mưa thủ thỉ như lòng em buổi ấy" thì hơn... Cứ thế , cứ thế , ta đi hết chặng đường hành quân , và chính trên những chặng đường ấy mà nảy nở ra những tứ thơ , những tứ thơ chưa hay , nhưng thật Vì nó sinh ra trong mồ hôi và axit lắctíc... "Anh đã đi con đường ấy chưả Đường tôi đi đỏ bừng sắc lửa Màu cây xanh chẳng có đâu , chỉ có màu quân phục Khiến bước hành quân cứ bồn chồn thôi thúc Như mỗi lần ta nhớ tới miền Nam…" (Trên đường tôi đi) Đi trong đêm khuya. |
| Qua đêm không ngủ , Quyên đi ra hang với cảm giác người mình nhẹ bỗng , lâng lâng. |