Bài quan tâm
| Lúc đó , cô ba bỗng nghe có người nheo nhéo gọi cổng ngoài , vì nhà các ông cự phú ở chốn thôn quê bao giờ cũng có hai ba chặng cổng và cài đóng rất cẩn thận. |
| Em thì em thấy... Hồng ngắt lời hỏi lảng sang chuyện khác : Chị Thảo đâu , em ? Chị Thảo với anh Tý đi học tư đằng thầy giáo Nhì cơ mà ! Ừ nhỉ ! Một tiếng kẹt cửa ở buồng bên , Hồng quay lại , bà phán rón rén bước ra , mắng con : Cái Mùi không đi học bài , đứng đấy mà nheo nhéo mãi. |
| Đi một lát , cái đầu trên gùi tỉnh dậy nheo nhéo hỏi , nói. |
| Hắn lại nheo nhéo ngâm : Xuân Dục , Đoài Đông hai cánh lúa Bữa thì em tới , bữa anh sang... Tới giữa sông , mưa to lắm. |
| Cuộn rèm nheo nhéo kia ai , Cho hồn chẳng tới cõi ngoài Liêu Tây. |