Ông tin khi mình không làm việc nữa , sẽ có những người khác làm , và nửa đùa nửa thật , ông bảo biết đâu , khi mình gặp chuyện khốn khó , những người đó chả giúp mình được ít nhiều ! Những tưởng đó chỉ là những điều Nhị Ca vui mồm nói chơi nào ngờ , trong đời ông , lại có lúc trở thành sự thật : Sau khi từ Tạp chí Văn nghệ quân đội chuyển qua Hội liên hiệp văn học nghệ thuật Việt Nam ít lâu , Nhị Ca bị đứt một bên mạch máu não , phải nằm liệt một chỗ , trong khi bản thảo cuối cùng , cuốn Gương mặt còn lại Nguyễn Thi còn dang dở. |