Bài quan tâm
| Nó nổi sùng cãi lại. |
| Đợi một hồi , thấy nó vẫn một mực giả điếc trong khi con nhỏ cứ nhìn tôi lom lom ra ý hỏi , tôi nổi sùng , giục : Sáo ơi , mày chào tao đi chứ ! Rồi sợ nó lộn Kha với Khánh , tôi nhắc tuồng : Tên tao không dấu sắc à nghen ! Tôi nói vừa dứt câu , con sáo đã vọt miệng : Chào anh Kha , chào anh Kha ! Sự đối đáp suông sẻ của con sáo khiến tôi mừng quýnh. |
| Đến khi biết bị lỡm , tôi nổi sùng giơ tay về phía con sáo , đe : Khách đâu mà khách ! Mày mà còn kêu bậy , tao bỏ đói ráng chịu à nghen ! Con sáo không tỏ vẻ gì lo lắng trước sự hăm dọa của tôi. |
| Sao vậy ? Thì em không thích chứ sao ! Tôi nổi sùng : Bộ mày chê nhà tao hả ? Hồng Hoa chớp mắt : Em đâu có chê nhà anh. |
| Ừ hén , mình đánh thằng con ông bác nó , rủi ông bác nó nổi sùng đuổi cả nhà nó ra đường thì gia đình nó biết ở đâu ! Nghĩ loay hoay một hồi , lòng tôi bỗng xìu như bún và tôi ngán ngẩm nói : Nếu mày sợ thì thôi , tao không thèm đánh nhau với nó đâu ! Nghe tôi tuyên bố "tha tội" cho ông anh của nó , Hồng Hoa mừng lắm. |