Bài quan tâm
| Lên được nửa chừng . |
| Dũng cười , nói giọng bông đùa : Từ nãy đến giờ nói chuyện đến hay , chỉ nói nửa chừng mà hình như rõ ràng cả. |
| Ôi ! Nhưng bây giờ Tử Nương còn biết gì nữa , nàng có nhớ đến chồng con nàng nữa đâu , ai đã yêu nàng , nàng có nhớ đâu mà nàng còn yêu ai nữa , nàng chỉ ngày ngày thơ thẩn một mình lên tít đỉnh đồi cao mà đứng trông... Nhưng nàng trông ai bây giờ ? Đường trần mới đến nửa chừng , Mà guồng tơ cũ đã ngừng bánh xưa. |
| Minh thất vọng buồn rầu : Thưa bà , ông Lộc đối với bà tàn nhẫn đến thế mà bà còn yêu được ? Thưa ông , bây giờ có lẽ tôi không yêu chồng tôi , mà cũng không muốn trông thấy mặt nữa , nhưng tôi nói trót yêu một người thì tôi cho rằng cái đời tôi như thế là hết , dù tôi chỉ mới nửa chừng xuân. |
| Ðến nhà có đứa đầy tớ gái phải lòng giai , họ cũng dị nghị... họ cũng cho là mình phạm tới luân lý nữa là ! Bao giờ cho họ hiểu tới tự do , tới danh dự cá nhân ! Mai mỉm cười bảo em : Nhưng mà , em ạ , bức thư của chị Diên đã làm cho chị tỉnh ngộ... Bây giờ thị chị thực đã dứt được tình yêu , vì chị trông thấy , chị nhận biết chắc chắn rằng ái tình của Lộc nếu Lộc quả vẫn yêu chị như lời bà Án nói , còn phải thuộc quyền một người thứ ba , một người thứ tư nữa thì dẫu sao cũng không nên tưởng tới , chỉ nên coi như nó đã chết hẳn rồi , chết hẳn rồi trong trái tim đau đớn... giữa lúc đầu xanh... nửa chừng xuân... Mai bỗng ngừng lại , cất tiếng cười , cười khanh khách , cười rũ rượi , cười chảy nước mắt , khiến Huy ngồi ngắm chị lấy làm lo lắng thương hại , và Ái cũng hoảng hốt ở sân sau lưng chạy lại hỏi : Cái gì thế mẹ ? Mẹ cười cái gì thế ? Mai cúi xuống ôm con vào lòng , rồi vừa hôn vừa nói : Bây giờ tôi mới tỉnh giấc mộng ngày xuân. |