Bài quan tâm
| Cô đã toan cự tuyệt , song nghĩ đến thân gái yếu ớt lỡ bước , nếu không khôn khéo thì khó lòng thoát được tay phàm tục , liền dịu dàng đáp lại : Thưa cụ... Thưa ông mà lại... Mai cười gượng : Thưa ông , cháu tang tóc đâu dám nghĩ tới việc hôn nhân... Cô cứ bằng lòng là được rồi. |
| Ờ mà thật vậy , sao cứ phải là lá sen mới gói được cốm? Mà sao cứ phải là rơm tươi của cây lúa mới đem buộc được gói cốm? Có một khi tôi đã thử tưởng tượng người ta dùng giấy bóng kính tốt đẹp để gói cốm và dùng dây lụa để buộc gói cốm , nhưng mới thoáng nghĩ như thế , tôi đã thấy tất cả một sự lố lăng , tất cả một sự thô kệch , nói tóm lại là tất cả một sự... khó thương ! Còn gì là cốm nữa ! Làm vậy , cốm có còn là cốm đâu ! Cốm , một món quà trang nhã của Thần Nông đem từ những đồng quê bát ngát của tổ tiên ta lại cho ta , không thể hứng chịu được những cái gì phàm tục . |
| Xuân Diệu đã nâng chuyện ăn uống lên thành một phương diện của đời sống , và đối xử với cái phương diện mà mọi người thường cho là phàm tục và bỏ qua ấy một cách cẩn trọng , cẩn trọng vô cùng , chứ không bao giờ xem thường coi nhẹ. |
| Không ai hay nói đến sự thiêng liêng của việc làm thơ viết văn như ông nhưng cũng không ai biết biến thơ thành công việc hàng ngày , làm một cách đều đều , một cách máy móc , một cách phàm tục như ông (chả thế có lần nhìn Xuân Diệu ngồi làm thơ , Trần Đăng Khoa đã bảo rằng cha mình ở nhà quê đi cày cũng không vất vả đến như thế). |
| Nhẹ thôi , thật nhẹ , mi chỉ cần mạnh chân một chút , hấp tấp một chút là cái tiếng động phàm tục toát ra từ mi sẽ tức thời xoá biến đi cái ảo ảnh kỳ thú này. |