Bài quan tâm
| Chắc vì số kiếp... Chàng mời Thu : Em ăn bánh ? Phải đấy. |
| Năm Sài Gòn cười nhạt : Thế mà xoen xoét thủy chung hết bụng hết dạ với nhau đấy ! Cực chẳng đã Tám Bính phải đáp : Phải tôi không thương yêu anh , tôi là người tệ bạc , mà tôi đã ăn ở với anh non ba năm trời , tại số kiếp chứ không đã vài ba mặt con. |
| Thôi số kiếp ông trên đầu định thế , mình đành chịu vậy ! Mỗi người một dịp cầu lận đận , đời này hồ dễ mấy ai sung sướng vẹn toàn ? Rồi Bính thuật cho Liên nghe Bính đã thuốc thang rất tốn kém nhưng đến ngày Năm Sài Gòn bị tù , Bính lại ốm và bụng mang dạ chửa , đến kỳ sinh nở thì con chưa ra khỏi bụng mẹ đã chết. |
| Sáng ra tôi mong đến chiều để ngồi thẫn thờ trước cửa nhìn những dải mây đi nhởn nhơ mà muốn đánh đổi số kiếp . |
| Khi người ta đã chán mình , khinh mình , mà lại không phải lỗi ở mình , thì việc gì mình phải cần đến người ta nữả Nghĩ thế xong , Mịch lại nhớ đến những lời cô thầy bói toán cho Mịch về đường phu tử , những là lấy chồng giàu , những là tiền dâm hậu thú mới ra vợ chồng , vân vân... Từ đấy mà đi , tự trong thâm tâm của Mịch , Mịch tin rằng người ta có số mệnh , và cái số kiếp của Mịch đã như thế thì Mịch không thể cưỡng lại với trời được nữa. |