Bài quan tâm
| Theo sưu tầm của Lăng đờ (Landes) , thì nội dung truyện Người hiểu tiếng loài vật chỉ là phần đầu của truyện Sự tích con dã tràng nói trên , nhưng có thêm một đoạn như sau : Sau khi làm chủ viên ngọc do rắn chồng tặng , anh chàng (ở đây không nói tên Dã Tràng) bỗng hiểu được tiếng loài vật , như chim , kiến và các thú vật khác... Anh không dám nói sự thật với vợ vì nếu nói thì viên ngọc sẽ biến mất. |
| Nguyên là sinh viên xuất sắc của khoa Toán – Cơ , trường Đại học Tổng hợp Hà Nội , anh nhập ngũ cuối năm 1971 , hy sinh tại chiến trường Quảng Trị năm 1972 , khi chưa đầy 10 tháng tuổi quân và 20 tuổi đời… Người ấy là Nguyễn Văn Thạc ! Trong khi sưu tầm "Những lá thư và nhật ký thời chiến Việt Nam" để phục vụ cho việc biên soạn bộ sách cùng tên , tôi bất ngờ nhận được một tư liệu qúy do ông Nguyễn Văn Thục người anh trai của liệt sĩ , thay mặt gia đình chuyển đến. |
| Nghèo thế , Thanh Tịnh của chúng tôi lấy đâu ra tiền để mua cổ vật? Mà cũng buồn thế , cô độc thế , một người ít nghị lực như Thanh Tịnh lấy đâu sức lực để mang lại cho bộ sưu tầm của mình một vẻ hoàn thiện dù là chỉ trên phương diện công phu thuần túỷ Chẳng qua buồn tình quá , ông nhặt nhạnh một ít đồ cũ , xếp cho ra bộ , trong lúc không ai biết chơi thì cách chơi của ông đã là độc đáo , thế thôi. |
| Song giá kể chỉ dừng lại ở chỗ ấy , thì Thanh Tịnh lại đi hơi quá : Từ lúc nào không biết , một cách tự nhiên , ông hay kể lể về cái bộ sưu tầm của mình. |
| Hoàn cảnh những năm chiến tranh đã tập cho chúng tôi một thói quen là không sưu tầm gìn giữ gì hết , gia đình tôi cũng chật hẹp như mọi nhà , nên chả làm sao giữ được những số Văn nghệ Quân đội mà tôi đã góp phần làm trong hơn chục năm từ 1968 đến 1979 (và suốt thời gian ấy , mỗi tháng , tôi được phát hai số) , nhưng mỗi lần có dịp thấy lại những số báo ấy , nhất là những số Tết dày dặn hơn một chút , màu sắc loè loẹt hơn một chút , thì tôi lại nhớ ngay đến Thanh Tịnh. |