Bài quan tâm
| ạch một cái , thế là hết. |
| * * * Về khuya trời rét ngọt , nằm trên một tấm nệm rồi trùm cái chăn lên trên mình nghe các em lẩy Kiều hay hát vo bài Tỳ bà , thỉnh thoảng lại làm một điếu , hãm một miếng táo hay một trái nho , rồi lim dim con mắt lại mơ mơ màng màng , tôi quả quyết với anh rằng cách mạng , đảo chánh , chống bất công xã hội… tất cả những cái đó anh đều cho là “đồ bỏ” không ăn nhằm gì hết ! Những lúc ấy mình mới mang máng thấy rằng những người làm chánh trị họ tâm lí thật : cái bọ tạch tạch tạch sè” chẳng làm được mẹ gì , còn những người cứu nước từ ngàn xưa như Phạm Ngũ Lão , Nguyễn Huệ , Lê Lợi… đều xuất thân là những nông dân áo vải… * * * Thôi , biết rồi ! Nghĩ lan man quá làm gì nó mất vui đi mà hại lây cả đến bữa thuốc xài toàn hộp con rồng , đã đậm mà lại bùi như lạc. |
| Thỉnh thoảng , ở ngoài sân lại có tiếng tạch , tiếng đùng : ấy là lúc các trẻ trong nhà bắt đầu “đốt pháo một” tung lên trời. |
| Quyên đứng phắt dậy : Chắc tụi nó mò vô cửa hang rồi ! Sứ nói : Sao chỉ nghe súng của tụi nó mà chưa nghe súng của mình? Sứ mới dứt lời đã nghe tiểu liên tôm xông bắn từng loạt ngắn " tạch tạch tạch" , và tiếng súng trường , tiếng cạc bin nổ "đoàng đoàng" từng phát một. |
| Lâu lâu mới có một chiếc xe chở cát , chở dầu tạch tạch đi qua , ánh đèn đỏ lòm xa xa như ánh nến. |