Bài quan tâm
| Liên tỏ ý căm tức bảo chồng : Sao ở đời lại có những người tai ác đến thế mình nhỉ ? Minh chỉ cười nói : Họ đùa nhau đấy thôi em ạ. |
| Đưa tay trỏ vào Minh đang thiu thỉu ngủ trên chiếc ghế bành dài , Nhung nói với Đức : Con bé nó giống mẹ nó in hệt ! Hễ say là trở nên tai ác lạ lùng ! Tôi có thấy Mạc yêu quý của tôi ác chút nào đâu ! Thì vợ anh Minh cũng là dân bánh hoa , nó còn lạ gì nữa ! Thế mà đứng trước anh ấy nó cứ gợi mãi đến chuyện bán hoa bán quả ! Đức bưng miệng cười ngặt nghẽo : Thế à ? Vậy ‘toa’ có gặp vợ hắn ngồi bán hoa ở chợ không ? ‘Moa’ nghi lắm ‘toa’ ạ ! ‘Toa’ ngờ gì ? Không... mà thôi ! Xếp câu chuyện ấy qua một bên đi ! Thật ra ngay lúc mới gặp Liên , Nhung đã ngờ ngợ và đoán ra cô nàng gánh hoa đến nhà mình bán hôm nào. |
| Cái lối vật này đâu có dữ dội như lối vâ tai ác ác quái quỷ của các võ sĩ mà ta thấy trên màn bạc vào cái lớp phim gọi là thời sự , dưới mục đề “thể thao”. |
| Bây giờ đã lớn tuổi , rồi trí óc hẳn là phi suy đi chứ có đâu được phương cương như trước , nhưng quả tình tôi không hiểu làm sao cứ nhớ đến những cái tết Trung thu hồi nhỏ , bầy cỗ , múa sư tử , đánh trống ầm ầm như thế thì tôi lại như thấy máu chảy mạnh hơn , con mắt sáng hơn , mà tinh thần cũng hăng hơn ? Gớm chết là cái thuở thiếu th tai ác i ác ấy. |
| Không chết nhưng sống để làm trò tiêu khiển cho một bộ óc bệnh hoạn , làm phương tiện cho một dục vọng tai ác thì ích gì. |