Bài quan tâm
| Tình này buồn cả dạ ! Mấy câu thơ ấy , học thuộc lòng khi còn nhỏ bé ở một ngôi trường trăng giữa phố Hàng Vôi – Không biết có phải của cụ Bảng Mộng không nhỉ , chẳng hiểu tại sao đêm nay lại đến với tôi ? Mà tại sao có lúc tôi quên phứt mất rồi , mà đêm nay tự nhiên lại nhớ rành mạch khong quên một chữ ? Nhớ đến như thế , tức là nhớ lại cả thiếu thời thời lúc còn mặc cái áo maga đi học , vừa đi vừa tung chiếc giày do Đức Mậu lên trời vì đi giày nóng chân quá , giẫm đất nó thảnh thơi , mát mẻ hơn. |
| Tình này buồn cả dạ ! Mấy câu thơ ấy , học thuộc lòng khi còn nhỏ bé ở một ngôi trường trăng giữa phố Hàng Vôi – Không biết có phải của cụ Bảng Mộng không nhỉ , chẳng hiểu tại sao đêm nay lại đến với tôi ? Mà tại sao có lúc tôi quên phứt mất rồi , mà đêm nay tự nhiên lại nhớ rành mạch khong quên một chữ ? Nhớ đến như thế , tức là nhớ lại cả thiếu thời thời lúc còn mặc cái áo maga đi học , vừa đi vừa tung chiếc giày do Đức Mậu lên trời vì đi giày nóng chân quá , giẫm đất nó thảnh thơi , mát mẻ hơn. |
| Bây giờ đã lớn tuổi , rồi trí óc hẳn là phi suy đi chứ có đâu được phương cương như trước , nhưng quả tình tôi không hiểu làm sao cứ nhớ đến những cái tết Trung thu hồi nhỏ , bầy cỗ , múa sư tử , đánh trống ầm ầm như thế thì tôi lại như thấy máu chảy mạnh hơn , con mắt sáng hơn , mà tinh thần cũng hăng hơn ? Gớm chết là cái th thiếu thời hời tai ác ấy. |
| Nhớ lại như thế tức là nhớ lại cả mô thiếu thời +`i hồỉ cha mẹ song toàn , cứ vào những buổi tối tháng mườỉ thì cậu Hảo và chú Cả Tộ lại sang nhà ngồi nói chuyện mua cái áo dạ Mông Tự để may mặc vào những ngày giá rét sắp tới hay là rủ nhau đi ăn chả cá ở nhà Hy “chớ không nên vào cái nhà Sơn Hải mới mở ăn không thú lắm vì không có cái không khí mông lung sương khói” Ở đây là xứ giơ tay ra thì có gạo , vớt nước lên thì có cá , ôi thôi , còn thiếu món cá gì mà chẳng có người làm : đầu cá nhắm không , hay cuốn thành gỏi , hoặc là ăn với bún , cách gì cũng vẫn cứ là ngon ; muốn lạ miệng , thì dùng cá nướng trui , cá bọc vào đất rồi bện rơm lại mà hầm , như các ông sư hổ mang hầm thịt chó ; nhưng có cô gái nào xót ruột thì nên dùng canh chua cá lóc hay lấy tạm cá tra sọc , cá sặc buồm , cá bi côi nấu với xoài xanh ăn cũng “đỡ” vô cùng. |
| Đến mờ mờ sáng , vác cái thân mệt nhọc ra về , bảo phu xe mắc cái áo tơi lên để cho hàng phố khỏi nhìn thấy mặt , có phải đã mấy lần người chồng ấy hé mắt nhìn ra ngoài đã thấy vợ đỗ cái xe nhà ở gốc cây đa ba ngọn , đi chợ thật sớm mua con cá lá rau cho thật tươi , thật rẻ , để cho cơm lành canh ngọt , chồng con vui vẻ , gia đình ấm cúng , thuận hoà ? Ghét không biết chừng nào cá thiếu thời `i đầy tự ái ! Mang tội lỗi cùng mình đến thế , người chồng đã chẳng biết thương người vợ mưa dầu nắng dãi mà lại còn lấy làm hả hê vì đã sống đúng theo lí tưởng của một người chồng kiểu mẫu lúc bấy giờ : vợ phải chịu thương chịu khó , còn chồng thì muốn ăn chơi chè rượu gì , tuỳ ý , vợ không có quyền can thiệp. |