Bài quan tâm
| Rồi tôi chỉ qua mấy dãy trại giam gần đấy để cho anh thấy các nhà trí thức lỗi lạc ở trong hàng ngũ chúng ta : có vị đang mặc quần đùi , áo… da , lom khom đánh cờ , có vị đang ngồi lặng lẽ gặm nhắm móng tay , vị thì say mê gãi rốn hoặc phì phèo điếu thuốc rê . |
| Mẹ ! Gọi là thị trấn duyên hải cho oai chứ ngó trước ngó sau chỉ có một dúm con người ta không đủ làm món nhậu , thằng chủ tịch không biết ai ở đâu , làm gì thì chỉ có mà đi hốt cứt Hì !… Xin lỗi nha ! Tôi văn hoá thấp xịt , nói năng lạp xạp , bác sĩ bỏ quá cho nhen ! Có thuốc hút không , cho xin điếu ! Dạ… Vũ lúng túng , tay chân sờ mó lung tung Tôi… Tôi chỉ có thuốc rê . |
| Để tôi chạy đi kiếm gói… thuốc rê hả? Cũng được. |
| Em lấy nắm thuốc rê trong túi áo tôi đắp lên vết xước , rồi kéo cái khăn rằn đang quàng ở cổ xuống , xé ra băng lại. |