Bài quan tâm
| Bài thơ Người cùng đi một đường chỉ có cái phụ đề "Gửi một người làm thơ cùng lứa tuổi" nhưng ai đọc cũng có thể đoán ngay là đề tặng Xuân Quỳnh : Lại con đường đỏ rực dưới cây xanh Đi như lao , như lửa cháy trong mình Nhịp thơ bạn bỗng bồi hồi mạch đập Những sườn dốc , rồi những cua vòng gấp Băng trong đời , như bạn đã từng quen ... Vẫn đó gió Lào cát trắng trong thơ Những thượng nguồn sông , buồn vui bất chợt Như lòng bạn , lũ trào dâng đột ngột Cuốn mình đi , đắp những bãi bờ xa Về phần mình , tôi nhớ những ứng xử của Xuân Quỳnh trong đời sống hàng ngày , nét mặt bồn chồn của chị khi chị gặp một người này , khi mong được tham gia một chuyến đi kia , hoặc nỗi sung sướng và thái độ trân trọng , quý hoá , khi được cầm trên tay một cuốn sách mà từ lâu đã nghe tiếng. |
| Hồi trước , chú lên thăm người bà con ở gần con sông Giang , có gặp một ông lão rách rưới , đi thậm thọt , mặt mũi thì ngơ ngơ ngẩn ngẩn , nghe đâu ông lão bị thương nặng trong chiến trường đến nỗi không nhớ được , đã trốn trại điều dưỡng bỏ đi lang thang khắp các cánh đồng , gặp ai cũng bảo đang đi tìm cỏ màn tiên , ai biết cỏ màn tiên ở đâu không? Có người mách ông ấy lên tới thượng nguồn sông Giang , hỏi cánh đồng Hoài. |
| hượng nguồn sông Giang , có xa không chú? Vẫn còn có một người cũng muốn đi tìm cỏ màn tiên. |
| Dòng sông nhà tôi , đã bao mùa rồi không mang lũ về từ thượng nguồn . |