Bài quan tâm
| Và sáng hôm nay , Minh giục vợ hãy tiếp tục công việc sinh nhai gánh hoa đi bán. |
| Minh như không nghe thấy lời vợ , tiếp tục nói trong say đắm : Mà chính thế ! Đang lúc anh buồn bực chán nản đau đớn thì trong bóng tối dày đặc thoảng qua một luồng gió mát. |
| Văn lúi húi mở hộp bánh trong khi Minh tiếp tục suy nghĩ liên miên. |
| Em bắt đền mình đấy ! Minh vẫn tỉnh như không hỏi : Nông nỗi gì đấy mình ? Liên bảo ông Hoạt tiếp tục công việc làm vườn bị bỏ dở rồi thở dài bảo chồng : Em thấy mình định... Nhưng mình đừng dại dột thế nữa nhé ! Mình có chịu hứa với em thế không thì em mới kể đầu đuôi câu chuyện cho mà nghe. |
| Chẳng qua là em không chịu nhìn nhận đó thôi ! Nhưng anh có ích kỷ và kiêu hãnh bao giờ đâu ? Minh cười nhạt , nói bằng một cách như thú nhận : Anh chỉ biết nghĩ tới anh thôi ! Chỉ vì ham thích những lời tán tụng mà quên bẵng đi mất rằng cái tật nguyền của anh đã và đang làm phiền em biêt chừng nào ! Như thế thì chẳng phải là ích kỷ thì là gì ? Có lẽ cho tới bây giờ thì anh chưa kiêu hãnh , nhưng biết đâu nếu thiên hạ cứ tiếp tục ca tụng tâng bốc anh mãi thì không chừng anh sẽ trở nên vậy đó ! Nhiều lúc anh nghĩ đến sự dần dà biến cải tâm hồn của bản thân mà anh giật mình. |