Bài quan tâm
| Ai về Đồng Tỉnh , Huê Cầu Để thương để nhớ để sầu cho ai Để sầu cho khách vãng lai Để thương để nhớ cho người tình chung Ai về Đồng Tỉnh , Xuân Cầu Để thương để nhớ để sầu cho ai. |
| Ao thu nước gợn trong veo Gió thu khêu giục , ghẹo người tình chung Buồn tênh cái tiếng thu chung Đêm thu ta biết vui cùng với ai ? Thờ ơ trúc muốn ghẹo mai Vì tình nên phải miệt mài đêm thu. |
| Chàng đi đâu để nhện buông mùng Đêm năm canh thiếp chịu lạnh lùng cả năm Đêm nay bỏ thoải tay ra Giường không chiếu vắng , xót xa trong lòng Nửa đêm súc miệng ấm đồng Lạnh lùng đã thấu đến lòng chàng chưa ? Đêm qua tắt gió , liền mưa Chàng cầm cành bạc , thiếp đưa lá vàng Một ngày năm bảy tin sang Thiếp những mong chàng , chàng những mong ai Má hồng còn có khi phai Răng đen khi nhạt , tóc dài khi thưa Trông ra phố trách ông Trời Chỗ ăn thì có , chỗ ngồi thì không ! Chém cha cái số long đong Càng vương với chữ tình chung càng rầy. |
| Đó là một người quen biết thực , trong đời sống thực ? Hay là hình ảnh của một mùa xuân đã chết , của một cái đẹp đã mờ xa , một mối tình chung thuỷ nhưng não nùng , ai với ai cùng xây một mộng ước mơ nhưng bị trời bắt phải lìa nhau lúc sông ? Người đàn bà mặc áo xanh lại nói : " Vui và buồn ở đời là tuần hoàn cả. |
| Gớm cho nhà văn nào đã lấy hai chữ “nhuỵ đỏ” để nói lên tấm long nàng con gái tuyết trinh buồn về nỗi không đem bẻ cho người tình chung ngày trước !... Ở miền Nam nước Việt , sang tháng hai ta có không biết bao nhiêu thứ trái cây : nào mận , nào xoài , nào cam , nào quýt , nào vú sữa…thứ nào cũng ngon , thứ nào cũng quý , nhưng tại sao tôi vẫn cứ mơ ước những trái đào Thổ ở Cao Bằng , Lao Cai , Sa Pa hay ở biên thuỳ giáp Vân Nam , nhìn sang ngọn Tây Phàn ? Tôi nhớ những buổi trưa trong sang cùng nằm trên cỏ với những cô nàng người Thổ , bỏ một hào bạc ra ăn cả một vườn đào , muốn hái bao nhiêu tuỳ ý , ăn jỳ chán thì thôi , y như là ta ăn măng , ăn sầu riêng ở miệt vườn Lái Thiêu , hay cam hoặc bưởi ở bên kia song Tam Hiệp. |