| Tôi không hiểu mãnh lực gì ghê ghớm cứ buộc tôi tối não cũng phải đưa cô ta về nhà ; tuy nhiên , cái đó cũng chưa lạ bằng có đêm tháng sáu , mưa rào như trút nước , tại sao tôi lại cứ có thể cùng đào đội mưa đi như thế cả tháng mà cứ khỏe khoắn , cứ tưi vui như thường ? Nghĩ lại những đêm hai đứa , độ một giờ sáng mới về đến nhà , ướt lướt thướt như chuột lột , phải quần phơi áo xong lấy nồi đất thổi một nồi cơm nóng lên ăn với mấy cọng rau cải xanh chấm nước mắm dầm trứng , tôi mới vượt bực là bầu không khí lúc ăn và người cùng ngồi ăn với mình. |