Bài quan tâm
| Cái ao nước tù trong xanh , cây sung rễ mọc nổi trên mặt đất tựa như con rắn trăn , đã mốc thích , khóm chuối lá to bảng màu xanh vàng như một đám tàn quạt phe phẩy theo ngọn gió và che mát rợp hẳn một góc vườn bên những luống khoai lang , khoai sọ ; cảnh đó gợi trong ký ức Tuyết , nhiều câu chuyện ngây thơ thuở xưa. |
| BK Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Miệng cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt sợi tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng dễ ai rày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Câu cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng để ai dày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Câu cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác cái giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt sợi tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng để ai dày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người Anh toan thề thốt nàng hay Chim đậu không bắt , lại bắt chim bay giữa trời Giữa trời có đám mây xanh Hai bên cha mẹ không đành thì thôi Áo anh , em bận lấy hơi Nón anh , em đội che trời nắng mưa Cải non ai khéo làm dưa Chồng bận để bậu , hay bậu chưa có chồng Xem lên hòn núi tang bồng Con gái chưa chồng quan huyện đóng trăn Hỏi nàng có lấy tau chăng Tau thưa quan huyện mở trăn cho nàng. |
| Thằng Lãng thở khò khè , khí núi làm cho cơn hen tái phát dữ dội khiến thằng bè trăn trở , hết xoay người về phía cột đèn , lại xoay sang phía lưng bà giáo. |
| Cái nong phơi lúa bị đẩy tấp vào bờ rào... Vì thế , cả đêm ông giáo cứ chập chờn trăn trở trong mấy mươi giấc ngủ không trọn. |
| Ngay cả lòng thương mến khôn cùng đối với gia đình , cả đêm thao thức với ý nghĩ sắp xa nhà , trăn trở quyến luyến từng tiếng côn trùng giữa khuya , tiếng cán gáo chạm vào thành ang nước lọc , anh biết mình không đủ ý đủ lời diễn tả hết. |