Bài quan tâm
| Một lần nào đó chị tự hào bảo riêng với tôi : Nói được niềm vui nỗi khổ của chính mình , tôi cảm thấy có cái sung sướng không mấy ai có ! Như người khác không được yêu mà mình được yêu , như người khác chỉ biết im lặng mà mình biết nói , và nói lên được thành tiếng , hỏi không vui sao được? Nhạy cảm : ưu thế và tai vạ Có một bài thơ Xuân Quỳnh viết mang tên Con yêu mẹ , ở đó khi kể lại cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con , tác giả ghi lại mấy câu vui vui của đứa trẻ , nào là Con yêu mẹ bằng trời xanh / Rộng lắm không bao giờ hết , rô vân vi vi đủ thứ , và kết lại bằng câu Con yêu mẹ bằng con dế. |
| Nhưng ra về , mà tôi cứ nghĩ vân vi mãi , chẳng lẽ người kêu rằng chán đời , chán làm thơ đó , lại là Xuân Quỳnh? Bởi những tập sách còn kia , giở trang nào ra chẳng bắt gặp một con người thèm yêu , thèm sống , và một trong những bài thơ hay nhất của người đó mang tên Nếu ngày mai em không làm thơ nữa : Và trời xanh xin trả cho vô tận Trời không xanh trong đáy mắt em xanh Và trong em không thể còn anh Nếu ngày mai em không làm thơ nữa. |
| Từ những ngày làm báo Tết ấy , tôi thường vân vi nghĩ rộng ra cả cuộc đời Thanh Tịnh để hiểu về một cách tồn tại độc đáo trong văn học. |
| Không hiểu làm sao , tôi cứ nghĩ vân vi mãi về cây hoàng lan cổng nhà Xuân Diệu. |
| Sự vân vi chỉ đưa đến rối trí. |