Bài quan tâm
| Nhưng đối với bọn duyện lại , ký lục bờ phía bắc , ông vẫn có cái mặc cảm võ biền . |
| Ôi , tháng bà đầm ấm ngày xưa , tháng ba tươi tốt , người đã tịt mù tăm tích ! Biết bao giờ ta lại còn nghe thấy tiếng trống giục các đô vào trận , biết bao giờ ta lại được trong thấy những tay vật nhà nghề bắt bò thần tốc , khoá chân tay nhau rồi vật chổng chân lên trời ! Ta vốn ghét những k võ biền ^`n , hạ nhau tàn ác’ ta ghét “păng cờ mát” , quyền Anh , nhưng thú thực đến cái vật của Việt Nam thì ta phải nhận là thượng võ chính cống ; là thi tài nhưng không hung ác , điên rồ ; là tiêu biểu được hết cả tính của dân ta , phàm thấy ai đã ngã thì thôi không đánh nữa , trái lại , lại còn đến gần , chắp tay xá mà nân dậy. |
| Y đã sáu mươi tuổi , tướng võ biền , trán thấp , mi mắt sùm sụp , lông mày chổi xể , đôi mắt thỉnh thoảng ánh lên những tia dữ tợn nhưng lại vụt tắt ngay. |
| Ấy , tôi võ biền , nghĩ sao nói vậy , ngài đừng chấp nha ! Nguyễn Du cảm thấy hơi bực mình nhưng đành phải nín lặng. |
| Ở bãi diễn Sơn Nam bất ngờ cất cao giọng : Thưa quý "dị" , có lẽ quý "dị" còn bán tín bán nghi công hiệu của loại thuốc này , vì vậ võ biền biền này xin chứng minh trước mắt quý "dị" một vết chấn thương hạng nặng... Vừa nói đến đây , Sơn Nam quờ tay chộp một hòn gạch bên cạnh và nhanh như chớp đập , đánh bốp lên trán mình. |