Bài quan tâm
| Bà tươi cười ví thầm : " Một đêm quân tử nằm kề , Còn hơn thằng ngốc vỗ về quanh năm ! " Vừa dứt câu bà ngặt nghẹo cười , vừa vỗ vai bà Thân , vừa nói thầm bằng một giọng rất thân mật : Có phải thế không , cụ ? Bà Thân như đã siêu lòng , hớn hở đáp : Thì vẫn hay là thế. |
| Rồi một buổi chiều... Buổi chiều hôm ấy , Chương còn bao giờ quên được ?... Chương buồn rầu đến báo tin hỏng thi với người vợ chưa cưới , tưởng sẽ được nàng an ủi khuyến khích , sẽ được nàng đem lời âu yếm vỗ về . |
| Chương vỗ về , an ủi , thì thầm hỏi : Sao em buồn thế ? Tuyết không trả lời. |
| Văn vỗ về , an ủi Liên : Chị cũng chẳng nên buồn mà nghĩ ngợi nhiều làm gì. |
| Tiếng chuông chùa như cất vọng từ bi vỗ về an ủi , dỗ dành. |