Bài quan tâm
| Ba bốn năm nay lòng thiếp chí thành Nữ nhi nan hoá , sự tình nam nhi( ?) Phận đàn bà như hoa nở một thì Thiếp xin anh chàng nghĩ lại thiếp tôi thì đội ơn Dù chàng nay trăm giận nghìn hờn Thiếp xin anh chàng sẽ tới đào ton chốn này Có đàn ông tình phụ liễu tây Bơ vơ phận đàn bà con gái thiếp biết rày làm sao ? Song quân tử chí cao Diệu Thường cốt bạch ra vào quyến ong Kể từ khi thiếp tới loan phòng Loan ôm lấy phượng , phượng bồng lấy loan Bởi vì ai cho thiếp tôi phải võ vàng Vì chàng tư lự , dạ càng long đong. |
| Bính lại thấy hiện ra nào cha mẹ nàng hớn hở , nào thằng Cun gầy võ vàng nào đứa con khốn nạn lủi thủi bên một người mẹ bà và nó không biết còn sống hay chết. |
| Thẫn thờ Bính tự nhủ : Giá lúc nào mình cũng được như lúc này có phải sung sướng không ? ! Nhưng khi Bính vừa đưa mảnh gương ra soi thấy mặt mày võ vàng hẳn đi thì Bính lắc đầu : Mà ta sung sướng để làm gì ? Con cái chả có , và chẳng còn bao giờ trông mong có được , cha mẹ thì tận tình , vậy chỉ thêm tủi thân thôi. |
| Cái con Cầm ấy lại trái tính trái nết không pha trò có duyên như ngày xưa , lại cáu kỉnh gắt gỏng không biết chiều khách , làm phật lòng các quan , tôi cũng đang tính đuổi đi... À hình như nó đã hầu rượu trong bữa tiệc tiễn ngài đi năm ngoái thì phải... Nhớ trong bữa tiệc hôm ấy , Nguyễn Du đã thấy một người đàn bà gầy gò , tóc hoa râm , sắc mặt đen sạm võ vàng , áo quần vải thô bạc phếch vá nhiều mụn trắng , ngồi im lặng ở cuối chiếu chẳng hề nói cười , hình dáng thật khó coi. |
| Nghĩa là : Rèm buông cản lạnh nguyệt linh lung , Gương võ vàng soi luống thẹn thùng. |