Bài quan tâm
| Tôi hát , nghe cũng xuôi tai : Có những lúc Tôi ngỡ ngàng Tự hỏi Tại vì sao Tôi lại yêu em Khi mặt trời Sắp lẫn vào đêm Không gì cả Sao lòng tôi Lại nhớ Chiếc lá rơi Trong chiều nổi gió Tôi nhặt lên Mà chẳng để làm gì Và chiều nào sững bước Giữa chân đi Lòng không hiểu Vì sao mình đứng lại Ngậm trên môi Một vành cỏ dại Chợt hiểu rằng Tôi đã khác tôi xưa Trong mơ mộng Khi hiên ngoài nhạt nắng Tôi chợt biết Có một ngày Đã đến Tôi say sưa hát tới hát lui bản nhạc đầu tay của mình hàng trăm lần , quên béng cả giờ giấc. |
| Cái thứ mực hiệu Diệu Tự , "nhà ta" bán có được chạy lắm không hả cổ Chà , người ăn nói sao mà xuôi tai dễ nghe đến thế. |